"Tôi... tôi đâu có dùng sức, tự cậu ngã đấy nhé!"
Anh Vương cũng không ngờ lại thành ra thế này, gã cúi xuống nhìn tay mình rồi bước tới.
"Anh Vương, anh cứ bình tĩnh đã."
Lâm Nhàn ngồi xổm xuống, vừa khẽ chạm vào bắp chân phải của Ôn Minh, hắn đã lập tức hét lên oai oái như heo bị chọc tiết: "Đừng đụng vào! Đừng đụng vào!"




